Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Chuyện tình của biển

Chuyện Tình Ở Biển
Tha thẩn một mình trên biển chiều nay
Em lặng ngắm dấu chân mình trên cát
Những con sóng cứ xô bờ dào dạt
Dấu chân cứ mờ dần theo sóng biển ra khơi.


Sao cứ hờ hững không như biển anh ơi
Sao không cuốn tình em vào lòng như sóng
Sao không thấy dấu chân em đuổi theo hoài vô vọng
Sao anh cứ đi hoài không ngoái lại nhìn em?

Vẫn biết lòng anh thăm thẳm tựa biển đêm
Không bắt cầu, không hải đăng, không có gì định hướng
Vẫn biết tình em gieo vào hoang tưởng
Con dã tràng xe cát biển Đông.

Em muốn hóa thân thành một dòng sông
Cùng trăm con sông thả lòng ra biển cả
Em muốn hóa thân thành những triền núi đá
Để sóng bạc đầu tung bọt phủ ngàn năm.

Một chàng trai nhìn ra biển đăm đăm
Như muốn tìm ai sau ngút ngàn con sóng
Cô gái chờ anh giữa biển khuya lạnh vắng

Chuyện tình của biển          Thanh Tùng

Ngày xưa, biển không có cát như bây giờ
Ngày xưa, biển không có sóng vỗ bờ ...
Và gió, gió hát thật êm
Và mây, mây trôi thật hiền
Biển ngây thơ, và biển không như bây giờ ...

Rồi một ngày em đến, biển hát em nghe
bài hát có đôi câu chuyện buồn
Rồi một ngày em đến, biển hát em nghe
bài hát có những niềm vui thật vui
Rồi một ngày em vắng, làn gió nhớ tóc ai,
bờ cát nhớ chân ai, để sóng hát ru miệt mài
Rôì một ngày em vắng, biển nhớ mong ai
biển thức đã bao đêm, biển thấy trong mình có một trái tim...

Ôi ngày xưa ngày xưa, lặng nghe tôi kể chuyện ngày xưa...

Ôi tình yêu tình yêu, tình yêu... lỗi tại tình yêu!
Nếu em không biết gì về chuyện tình của biển
Nếu thật em không biết gì, tôi sẽ kể ... em ... nghe
 

Thuyền và biển          Thơ Xuân Quỳnh. Nhạc: Phan Huỳnh Điểu

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố

Biển, nỗi nhớ và em          Phú Quang

Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em. 

 

Nỗi nhớ con thuyền (chép từ trang web của Hồng Dũ)

Có nỗi nhớ nào, ồn ào như biển nhớ con thuyền
Có nỗi nhớ nào, hơn nỗi nhớ, khi em xa anh
Mênh mang sóng gần, từ đáy lòng anh tuôn ra
Không chút yên lặng, ngày đêm thao thức vỗ bờ...

Bến xưa kia, con thuyền xa nhớ bến đậu,
Lãng quên anh, vì đâu sao em chẳng nói
Để từ đó, sóng hát lên bài tình ca,
Dù bến vắng, cho trái tim hoài đam mê
Và con sóng, dạt trôi theo tháng năm buồn
Đã xa rồi, lòng ko sao nguôi hết thương yêu...

 

Biển khát                     Trương Ngọc Ninh

Biển lỗi lầm! Để cho con sóng chứa đầy bão dông
Em lỗi lầm! Để con tim anh mang bao đớn đau
Em tiễn anh đi ngày nào
dù biển có sóng, sóng cuốn vào nhau
Em đón anh về lạc nhau con sóng tìm về nơi đâu ...

Biển khát, biển khát bờ
Em khát anh như nắng khát chờ mưa
Tình yêu, đầy bão dông
giây phút mong manh em bội ước tình anh
Biển khát, biển khát bờ
Em vẫn yêu anh, con sóng vẫn đợi chờ

Tình yêu ấy là cơn bão giông sóng xô bạc đầu
Tình của anh vượt qua đớn đau trái tim hiền hòa
chẳng thể xa cách sóng về bến bờ

Còn tình yêu ấy lỗi lầm sẽ qua
Còn tình yêu ấy lỗi lầm sẽ qua ... 

 

Sao biển    Phạm Minh Tuấn

Tôi yêu biển, và tôi yêu em
Một mái chèo rẽ sóng trong đêm
Một con tàu mang khát vọng trong tim
Về quê hương về quê hương, thuở còn bom đạn
Một tấm lòng đẹp ánh trăng soi
Một con người tung lưới ngang trời
Vì quê hương vì quê hương
Hôm nay và mai sau.

Sao biển, ngôi sao biển
Sao nhớ ai vì đâu không nói
Sao thương ai vì đâu không nói
Hãy nói đi hãy nói đi
Nói đi - Một lời nồng nàn.
 

Chút thơ tình ngư10 bức ảnh đẹp nhất về biểnời lính biển Thơ: Trần Đăng Khoa. Nhạc: Hoàng Hiệp

Khi chia tay anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên

Cho dẫu mai đây xa ánh đèn thành phố,
anh đến buông neo nơi thăm thẳm ánh sao trời
Anh vẫn thấy đời không lẻ loi
biển một bên và em một bên

Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên,
cơn bão chưa ngưng trong tâm hồn biết bao người
Anh đứng gác trời khuya đảo vắng
biển một bên và em một bên

Cho dẫu nơi kia thôi không còn biển nữa
không có em yêu anh chỉ còn với cỏ
Cho dẫu thế thì anh vẫn nhớ biển một bên và em một bên
Biển một bên và em một bên ....
 

Biển cạn    Nguyễn Kim Tuấn

Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.

Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Ðời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can
 

Phố biển          Thanh Tùng

Một lần gặp trên phố biển,
Một lần như đã nên quen
Mà rồi nào ai có hẹn
Mà sao anh đến thăm em?

Đường về nhà em phố nhỏ
Xôn xao lá hát trên cây
Cửa nhà ai hé mở
Để nghe con sóng hát mê say.

Sóng vẫn nói với em rằng
Ô tình yêu là thế đấy
Một thoáng bối rối môt phút mong chờ
tình yêu thật dễ thương.

Đường về nhà em rất gần
Chia tay gió hát bâng khuâng
Và lòng em ngỡ ngàng
Chợt nghe con sóng hát miên man.

Và rồi một hôm phố biển
Nơi anh đã bước bên em
Băn khoăn nghe con sóng hỏi
Bàn chân ai đã lãng quên?

Đường về nhà em phố nhỏ
Chơ vơ lá úa trên cây
Cửa nhà em vẫn mở
Chờ bàn chân ai đến nơi đây.

Sóng vẫn nói với em rằng
Ô chờ mong là thế đấy
Thật rất đáng ghét thật đáng dỗi hờn
Sao càng mong lại nhớ hơn?

Đường về nhà em rất gần
Sao lâu chưa thấy anh sang
Vì rằng quên lối về
Hay là từ lâu anh đã quên em?
Vì rằng quên lối về
Hay là từ lâu anh đã quên em?

Biển nghìn thu ở lại          Trịnh Công Sơn

Biển đánh bờ,
Xôn xao bờ đánh biển
Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai
Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát
Biển là em ngọt đắng trùng khơi
Biển nghìn thu ở lại, nghìn thu ngậm ngùi

Biển đánh bờ,
Xôn xao bờ đánh biển
Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai
Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát
Biển là em ngọt đắng trùng khơi
 

Biển trắng          Nguyễn Đức Trung

Biển chiều lồng lộng,
hoàng hôn chợt xuống rơi rơi trên phím đàn.
Để nghe miên man, rì rào sóng vỗ, hát đôi câu tình ca.
Nghe sao bâng khuâng,
tiếng hát yêu thương, gửi ai theo gió biển.
Vì sao lấp lánh, đùa trong sóng nước, nghe xao động tim ta

Lối về biển trắng lao xao trong gió chiều. . u . . ừ . . ơ . .
Biển trong tim ta, biển hát yêu thương
tháng ngày nhớ lời ... biển ru.... u ....

Hãy là biển trắng yêu thương như ước mơ. . u . . ừ . ơ
Biển như câu thơ, biển nhớ thương ai ?
thoáng nghe trong chiều ... biển ru ... u....

Buổi chiều một mình
Ngồi nghe sóng vỗ, quên sao bao kỷ niệm
Lòng chợt bâng khuâng,
bạc màu muối trắng, thắm đôi vai trùng dương
Sóng sẽ hát mãi,
tiếng hát ước mơ, cùng ta trên đất biển
Biển là sức sống
biển mang thiếng hát ... mênh mông tình quê hương
 

Biển sáng          Phạm Trọng Cầu & Trịnh Công Sơn

Sóng ru ngàn đời, lời hát của biển khơi
Tàu ra đi, và buông lưới tung ngang trời

Có những chàng trai, vì quá yêu biển khơi
Lòng thênh thang, tựa như những áng mây trôi

Ra đi suốt bốn mùa
Niềm vui theo cá trên thuyền về
Vì tình yêu ... sống một đời trong nắng mưa
Khi giông bão bất ngờ
Mẹ âu lo ...
lòng khát khao một sớm mai đầy nắng
Biển sáng ...

Cánh chim hải âu
nhẹ vút lên trời cao
Lòng xôn xao ... vì trời xanh như mầu áo

Sóng xô trời chiều
Để nhớ tóc người yêu
Biển lặng yên ... là một tiếng hát cho nhau
 

Biển hát chiều nay          Hồng Đăng

Chân trời rất xanh gọi nắng xôn xao
Con thuyền rất vui, và gió hát ngọt ngào
Môi cười rất xinh lung linh màu áo
Mây trắng gợn lên những cánh chim hải âu

Có gì sáng nay mà nắng xôn xao ?
Chân trời vẫn xanh màu nắng rất ngọt ngào
Theo luồng cá bay đan trên biển lớn
Câu hát gợi lên bao khát khao đại dương

Ơi biến Việt Nam, ơi sông Việt Nam!
Qua bao nhiêu thăng trầm mà chiều nay vẫn dịu dàng
Vùi sâu dưới đáy những gì yêu thương
Biển lại hát tình ca biển kể chuyện quê hương

Mỗi một tình yêu, mỗi một cuộc đời
Qua bao nhiêu thăng trầm lửa thử vàng mới nên người
Biển xanh vẫn nhắc những lời yêu thương
Biển lại hát tình ca biển kể chuyện quê hương
 

Bên em là biển rộng          Bảo Chấn

Tình ơi sao đi mãi nên sông dài mênh mông
Bàn tay ôm nỗi nhớ xôn xao biển rộng
Vì em mất anh mất anh
Mùa xuân đã qua rất nhanh
Còn chăng nỗi đau nỗi đau tuổi xanh

Tình anh như cơn lũ cuốn đôi bờ mưa giông
Tình em như sông vắng trong xanh phẳng lặng
Mùa thu đã qua đã qua
Mùa đông đã sang đã sang
Tình đã ra đi vội vàng

Khi anh xa em, sóng thôi không xô bờ
Khi em xa anh, đá bơ vơ
Con sông lang thang đã khô nơi đầu nguồn
Bên em bên em, biển đã chết

Mùa đông đã sang đã sang
Tình đã ra đi vội vàng
Mùa đông đã sang đã sang
Tình đã ra đi vội vàng
 

Biển nhớ          Trịnh Công Sơn

Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
gọi hồn liễu rũ lê thê
gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
sỏi đá trông em từng giờ
nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
biển nhớ em quay về nguồn
gọi trùng dương gió ngập hồn
bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn mờ
hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
bàn tay buông lối ngỏ
đàn lên cung phím chờ
sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
triều sương ướt đẫm cơn mê
trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi
cồn đá rêu phong rủ buồn
đèn phố nghe mưa tủi hờn
nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
biển có bâng khuâng gọi thầm
ngày mưa tháng nắng còn buồn
bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn vàng
nửa bóng xuân qua ngập ngừng
nghe trời gió lộng mà thương
 

Ru em tiếng sóng biển          Dương Thụ

Tiếng sóng xô bãi cát
tiếng biển xanh đang hát
tiếng sóng dội về....bài hát khơi xa

Nắng sớm long lanh thế
tiếng sóng mênh mông thế
sóng hát ru em, biển rất dịu hiền

Tiếng sóng âm vang mãị..
tiếng biển âm vang mãi
Tiếng sóng rì rào thật khó quên,
hắt tóc em xanh lắm,
hắt mắt em xa lắm
Hắt dấu chân em một sớm mùa hè

Tiếng sóng biển, hắt tia nắng đầu tiên
Tiếng sóng biển, khát khao mối tình yêu trong sáng
 

Biển đêm          Vĩnh Cát

Nửa đêm, biển mệt nhoài
vì suốt ngày ầm ỹ,nên đã, nằm ngủ yên.
Hàng thông, reo gọi gió, giờ mệt, cũng đứng yên.
Nửa đêm, chỉ có cát còn thèm lời tình tự,
thèm sự vỗ về, của sóng.
Anh cô đơn, anh cô đơn, ngàn lần trước biển.
Khi vắng em, thiếu em, anh mong em, giờ có em ở bên,
để nghe sức sống trong nước biển,
để nghe anh trăng gọi biển vàng,
từng con sóng đêm lạnh, thiêu đốt trái tim anh.

Biển ơi, giữa trời đêm lộng gió tìm ai.
Biển, biển ơi, thức cùng em có triệu ngàn tinh tú
và mênh mông, thời gian.
Biển, biển ơi, nơi xa vời, em có biết chăng,
anh gọi em cồn cào tiếng sóng.
Nếu nơi ấy, em thấy lòng xao động,
là tình anh vang vọng ngóng em.

Biển, biển ơi, giữa trời đêm lộng gió, tìm ai.
Biển, biển ơi, thức cùng em có triệu ngàn tinh tú
và mênh mông, thời gian.
Biển, biển ơi, nơi xa vời em có biết chăng,
anh gọi em cồn cào tiếng sóng.
Nếu nơi ấy, em thấy lòng xao động,
là tình anh vang vọng ngóng em,
là tình anh vang vọng ngóng em
 

Biển chờ          Bảo Chấn

Tôi vẫn chờ
Nghe biển trôi âm thầm
Nghe biển hát yên lành
Bài hát ru êm
Tôi vẫn chờ, bàn chân em ghé về
Một ngày xanh nắng hè, em sẽ về
Tôi vẫn chờ em mãi
đếm sao khuya tìm mắt ai
Lá thu rơi tiếng thở dài
Sao muà thu tàn phai
đông đã về
Còn mình tôi với biển rộng
Tình mênh mông gió đông về
đến bao giờ
 

Biển ngày mưa          Dương Thụ

Biển xa vắng chìm trong gió mưa
Từng con sóng từng con sóng vỗ bờ
Về tìm trên cát tình không dấu mờ
Bờ cát ướt làm sao có đá tạc vọng phu

Mưa giăng trên biển
Mắt ướt hoen mờ biển ướt mưa
Sao anh không hẹn vẫn ước hẹn chuyện cũ xưa
Sao anh không trở lại
Sóng vỗ buồn tủi biển thiếu anh
Gió dẫu không lời vẫn nhớ thương hoài ngày đâm thổi mãi

Biển xa khuất chìm trong gió mưa
Biển vẫn hát từng con sóng vỗ bờ
Bài tình ca ấy giọng mưa mát lạnh
Ngồi trên cát làm sao như đá tạc vọng phu

Mưa giăng trên biển
Mắt ướt hoen mờ biển ướt mưa
Sao anh không hẹn vẫn ước hẹn chuyện cũ xưa
Sao anh không trở lại
Sóng vỗ buồn tủi biển thiếu anh
Gió dẫu không lời vẫn nhớ thương hoài ngày đâm thổi mãi

Biển xa khuất chìm trong gió mưa
Biển vẫn hát từng con sóng vỗ bờ.
 

Sóng nhớ          Chưa biết

Mênh mông xanh xanh ngát bát ngát
Biển một thời đã qua
Nghe trong tim khao khát ti ếng hát
Tựa một thời đã xa
Xanh bao la xanh tận chân trời
Mình đi bên nhau đến tận cuộc đời
Biển ơi, còn nhớ...
Con sóng xưa nay còn đâu
Con sóng thủy chung bạc đầu
Ai đã quên câu hẹn xưa
Cho sóng ăn năn ngàn năm
Sóng nhớ, ớ ơ... sóng nhớ... ớ ơ...

Khi yêu nhau yêu cả thế giới,
dù là lời dối gian
Khi quên nhau quên mất tiếng hát,
dù ngọt ngào dễ thương
Yêu nhau đi cho tình tuyệt vời
Để khi quên nhau đến hận cuộc đời
Người ơi, còn nhớ...
Con sóng xưa nay còn đâu
Con sóng thủy chung bạc đầu
Ai đã yêu nhau rồi quên
Cho sóng ăn năn ngàn năm
Sóng nhớ, ớ ơ... sóng nhớ... ớ ơ...

Khi yêu nhau yêu cả thế giới,
dù là lời dối gian
Khi quên nhau quên mất tiếng hát,
dù ngọt ngào dễ thương
Yêu nhau đi cho tình tuyệt vời
Để khi quên nhau đến hận cuộc đời
Nguời ơi, còn nhớ...
Con sóng xưa nay còn đâu
Con sóng thủy chung bạc đầu
Ai đã yêu nhau rồi quên
Xin sóng ăn năn ngàn năm
Ai đã yêu nhau rồi quên
Xin hãy cho tôi bình yên
Xin hãy cho tôi bình yên
Xin hãy cho tôi bình yên
 

Biển và ánh trăng          Dương Cầm

Nghe biển xanh dịu dàng ru êm.
Ru từng con sóng mơ màng.
Ru lời yêu thương nồng nàn.
Ru bờ môi ngọt hương đêm...

Em vầng trăng dịu hiền lung linh.
Như ngàn sao sáng đêm diệu kì.
Như ngàn mây vờn trên sóng biếc.
Để cuốn em về, gọi ánh trăng về cùng ai...

Biển anh xanh lắm...
Biển mênh mông lắm...
Như tình anh ấm áp...
Như ngàn con sóng cuốn vẫn mãi yêu em...

Nhẹ nâng câu hát...
Dịu dàng êm ái...
Em vầng trăng trên cao...
Mang tình yêu theo mây và gió...
...
Biển anh xanh mầu mắt em dịu dàng...
Biển mênh mông, biển hát lời yêu thương nồng nàn...

Câu hát em nhẹ vút bay cùng ánh trăng vàng.
Goi tên anh tình yêu, yêu đầu...
...
Tình ta mãi mãi.
Dài theo năm tháng.
Như biển xanh sóng cuốn xô bờ, yêu mãi ánh trăng
 

Biển tình yêu          Chương Đức

[4/4 - C]
Ta quen nhau chiều biển sóng dịu êm.
Chập chờn cánh hải âu quấn vân hình đá hoa
Mình hứa sẽ không rời xa nhau
Bên nhau, không bao giờ xa cách

Ta yêu nhau trời chiều sóng dịu êm.
Và từng cánh hải âu cũng như mặt biển xanh
Biển sóng hát khúc tình ca
Biển tình bao la
Đắp xây chuyện chúng ta

Sóng dạt dào
Chiều lộng gió rì rào
Biển sóng êm đềm khi hoàng hôn xuống

Cánh hải âu dần dần khuất nơi nào
Một mình giữa biển đời tình không đổi thay

Đi bên anh lòng hát khúc tình ca
Giữ lấy cuộc đời, giữ lấy tình nở hoa
Dù biển sóng cuốn xô đời ta
Vẫn bên nhau mãi, không rời xa...
 

Biển vắng          Tùng Giang

Biển vắng hoàng hôn không bóng người
Mờ xa đôi cánh chim rã rời
Cát vàng đâu gót chân tình nhân
Hờ hững mây buồn vương theo gió

Chợt thấy hồn miên man nỗi sầu
Niềm đau vây kín quên nụ cười
Sóng còn xô mãi bên bờ xa
NGười đã quên rồi tôi vẫn thương

Xưa em bảo rằng yêu nhau thật lòng
Đừng đem gian dối lên đôi môi
Cho nhau nụ cười
Cho nhau cuộc đời
Tình mình muôn kiếp không hề phai

Tình đó giờ đây xa khuất mờ
Đường đời muôn lối chân mõi mòn
Khóc thầm cho kiếp thân lẻ loi
Biển vắng riêng mình ta với ta
 

Mưa trên biển vắng          Je N'oublierai Jamais. Nhạc Pháp. Lời Việt: Nhật Ngân

Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gợi lên nỗi đau trong em
Bao nhiêu chiều lang thang một mình.

Anh giờ đã như mây dạt trôi phương nào?
Em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm
Ôi cách biệt đêm nào bước chân đôi ta
Âm thầm sóng đã xóa nhòa những bước êm

Tình như bóng mây, ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi, cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh, bờ bến nơi đâu?
Biết chăng tình em, mãi luôn chờ mong!
 

Biển xanh tình nồng          Chưa biết

Biển xanh nhấp nhô, mây trời dật dờ
Lượn bay trong gió, không hẹn mà chờ
Còn trong giấc mơ, trên ghềnh một mình
Nhìn ai xua sóng, bao hình bóng

Ước chi anh như mây leo xuống
Kéo chân em theo mây phiêu lãng
Vạt nắng lung linh, lung linh trên tóc
Tóc em khô đong đưa vai mềm

Mãi bên anh bên anh không chán
Níu đôi chân đem tơ giăng lối
Chỉ có anh thôi xôn xao phơi phới
Biết cho nhau tim run ban đầu

Biển xanh sống đôi, vai trần tuyệt vời
Ngồi phơi trên cát, em đẹp vạn ngày
tình yêu ái ân, xin được một lần
Màu da hong nắng, khi hè tới

Ước chi anh như mây leo xuống
Kéo chân em theo mây phiêu lãng
Vạt nắng lung linh, lung linh trên tóc
Tóc em khô đong đưa vai mềm

Mãi bên anh bên anh không chán
Níu đôi chân đem tơ giăng lối
Chỉ có anh thôi xôn xao phơi phới
Biết cho nhau tim run ban đầu
 

Chút tình cho biển          Chưa biết

Biển đó, mà sao yên lặng quá, ai đi ai ở ai buồn hơn
Biển đó, chỉ còn ta vơí đá người đi ta ở chẳng ai vui
Biển đó, đèn thuyền ai mờ tỏ, cánh dừa ghê đá bóng đơn côi
Biển đó nhấp nhô con sống nhỏ cô đơn ta bước dạo trên đường
Dẫu biết ngày chia tay sẽ đến sao lòng ta cứ mãi miên mang
Cuộc vui nào mà không tàn, mộng ước ngày mai em trở về
Mông ước một ngày em trở lại, và thôi mỗi cánh chim bay
Đứng bên nhau, giữa trời biển vắng
Chút tình nầy xin gởi lại người xưa
 

Biển chiều          Tuấn Phương

Anh có nghe em hát biển chiều
Từng con sóng lao xao bờ cát trắng
Tựa trong gió mùa về đàn hải âu dịu dàng chở nắng
Xôn xao lòng em khi biển hát dịu êm

Sâu kín trong lòng em biển chiều
Từng con sóng lao xao ngoài năm tháng
Tình yêu ơi dịu dàng xua bao nỗi nhọc nhằn cay đắng
Em trao tình anh khi biển hát dịu êm

Em xin yêu em trọn đời
như con sóng vỗ ngoài biển khơi suốt cuộc đời ôm mãi bến bờ
Sóng mãi bắt đầu cùng bờ như nơi nào trong con tim em . . .
Em xin yêu Anh trọn đời
như con sóng vỗ ngoài biển khơi suốt cuộc đời ôm mãi bến bờ
Sóng mãi bắt đầu cùng bờ như nơi nào trong con tim Em . . . yêu Anh
BIỂN
Giờ anh ở đâu
Những lời yêu mang giấu phương nào.
Em đi tìm anh
Xuôi về nơi biển hát
Nghe nghìn năm con sóng vỗ bờ
Mách rằng, anh không về nơi ấy.
Ngày loãng như gió
Ngày phai như sương.
Ngày bạc đầu như biển
Ngày mất nhau, ngơ ngác đi tìm…




BIỂN


Biển cồn cào suốt đêm
Từng đợt sóng, lúc chồm lên lúc lùi xuống
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng
Muốn xô bờ nhưng sợ bờ đau

Biển cuốn vào lòng tất cả lo âu
Chả có thể biển già đi vì bao nhiêu trăn trở
Dành cho đất những làn êm sóng vỗ
Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà

Biển như người yêu thiết tha
Yêu đến suốt đời sôi động.
Anh đã hiểu hết tình biển rộng
Ai đã đo được lòng biển sâu
Chiu chắt bao năm cho đất rất nhiều
Ðất không biết, cứ ngày càng lấn mãi.

Biển cồn cào suốt đêm
Biển chính là em đấy
Yêu anh nhiều biết mấy
Anh vô tình như đất đấy thôi !

GỌI

Cánh buồm ơi trở lại với em
Anh tìm gì giữa rập rờn sóng vỗ
Biển loang lổ màu trời xanh, mây đỏ
Cánh buồm anh lạc lõng màu nâu

Anh sẽ chẳng thấy gì dù ngụp xuống đáy sâu
Dù biển nghiêng mình hất sóng tung lớp lớp
Dù biển vì anh mà sắc màu đổi khác
Biển chẳng kịp nâu, sóng đã bạc đầu

Cánh buồm anh dù nâu thẫm đến đâu
Cũng không đủ để nhuộm màu cho biển
Bóng cánh buồm in xuống làn sóng quyện
Vỡ tan tành thành những mảng đen

Cánh buồm ơi hãy trở lại với em
Hãy trả biển cho trời xanh đổi sắc
Anh khao khát màu nâu sao không về với Đất
Về với miền cứ nâu nỗi nhớ anh.


Biển Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu

Về với biển đi em!

Lâu anh lại về nơi đây
Về với biển năm xưa đầy kỷ niệm
Ta nắm tay đi trên bờ cát rộng
Ngắm cánh buồm lơ đễnh giữa mênh mông

Lâu lắm rồi em còn nhớ không em
Chia tay nhau hay là em quên hết?
Nước biển mặn muôn đời nay vẫn thế
Nhưng đâu bằng - mặn lắm nước mắt anh

Biển ơi sao biển mãi lặng thinh
Hay hững hờ khi em không về nữa
Con sóng nhỏ bạc đầu vì thương nhớ
Dạt vào bờ tìm kiếm những yêu thương

Về đi em, về với biển đi em!
Để anh được viết tên em trên cát
Biển vẫn nhớ nên ngày đêm da diết
Và anh chờ... về với biển đi em!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét